Duc (Daniel) Ngo
← Writing

MARCH 28, 2026 · Still Here, Duc · 6 min read

[Still Here #4] Mình bắt đầu nghi ngờ tất cả

Không phải một cú sập. Đây là một con thuyền Titanic.

Still Here SeriesOriginal on Substack →

Mình từng nghĩ vấn đề của mình là ở cách mình chơi.

Sau Alibaba, mình nghĩ mình quá liều.
Sau ROS, mình nghĩ mình quá tham.

Nhưng sâu bên trong, mình vẫn tin một điều:

Model của mình luôn đúng.


Lần này mình làm đúng

Sau ROS, mình không rời thị trường.

Ngược lại, mình nghĩ mình đã hiểu ra vấn đề. Không phải mình sai hoàn toàn. Trong đầu mình lúc đó, sai lầm nằm ở chỗ mình không biết rút ra khi đang thắng.

Model vẫn đúng.
Cách mình chọn cổ phiếu vẫn đúng.

Mình chỉ cần kỷ luật hơn.

Vậy nên lần này, mình làm lại từ đầu.

Vẫn dùng data.
Vẫn dùng model.

Chỉ khác một điều:

Mình tin rằng mình đã kiểm soát được rủi ro.


QBS

Cổ phiếu tiếp theo mình chọn là QBS.

Một doanh nghiệp đang bị hạn chế giao dịch. Báo cáo tài chính yếu, thậm chí xấu. Giá đã giảm sâu trong một thời gian dài.

Nếu nhìn theo cách thông thường, đây không phải là một lựa chọn tốt.

Nhưng với mình, đó lại là cơ hội. Mình không mua vì công ty tốt. Mình mua vì một giả định rất quen thuộc:

Turnaround.

Trong đầu mình, logic lúc đó rất “đẹp”.

Doanh nghiệp xấu → bị định giá thấp.
Chỉ cần cải thiện một chút → giá sẽ phản ứng mạnh.

Mình đã thấy điều đó với DLG.
Mình đã tin điều đó với ROS.

Vậy nên lần này, mình nghĩ:

Chỉ cần có sự nhất quán, không tham lam, là mình sẽ lại đến đích

QBS trước khi mình mua (4/2022)

Nhưng thị trường không còn giống trước

2020 là một cú rơi.

2021 là một cú hồi.

Mọi thứ rõ ràng.

Còn 2022…

Đó là Titanic. Một con thuyền bắt đầu chìm.

Từ từ.

Một ngày giảm.
Rồi hồi nhẹ.
Rồi lại giảm.

Nếu nhìn lại, pattern rất rõ: đáy sau thấp hơn đáy trước, và những nhịp hồi sau cũng yếu hơn nhịp hồi trước.

Nhưng khi bạn đang ở trong đó, bạn luôn có một câu chuyện để tin.

Rằng nó chỉ là điều chỉnh.
Rằng cú hồi tiếp theo sẽ khác.

VNINDEX 2022 (1500 → 1000)
Năm 2023, liệu VN-Index còn về P/E 9.5 nữa không? Thách thức và khó khăn cho nền kinh tế Việt Nam 2023 còn quá nhiều…

Và mình vẫn ở lại

Lúc tài khoản lỗ 10%, mình không lo.

20%: vẫn trong kiểm soát.

Tuy nhiên, khi khoản lỗ đã chạm 25%, cảm giác bắt đầu thay đổi.

Không phải vì số tiền.

Mà vì một câu hỏi xuất hiện:

“Nếu mình sai thì sao?”

Thay vì bán ra, thì mình vẫn giữ.

Vì mình tin rằng mình hiểu cái mình đang làm.


Nước bắt đầu vào

Ban đầu, mình mở app liên tục.

15 phút một lần.
30 phút một lần.

Không phải để phân tích.

Chỉ để chờ một nhịp hồi.

Nhưng rồi dần dần, mình mở ít hơn. Mình không bận, hay có việc gì khác. Mà vì mình không muốn nhìn nữa.

Cứ mỗi vài ngày mình lại mở app, và lúc đó, cảm giác cũng gần như tương tự: tệ hơn lần trước.

Thị trường giảm 1%.
Cổ phiếu mình giảm 7–10%.

Cảm giác kiểm soát biến mất.

Cảm giác “mình hiểu chuyện gì đang xảy ra” cũng biến mất theo. Lúc này, mình chỉ còn một suy nghĩ: bao giờ về bờ?

Nhưng càng ngày, mình càng hiểu:

Nó sẽ không về nổi nữa rồi.


Không còn gì để bấu víu

Trước đó, mình tin vào model.

Tin vào data.
Tin vào việc mình đang làm mọi thứ “đúng”.

Nhưng, khi mọi thứ bắt đầu sai, những thứ đó không cứu được mình.

Mình không có conviction về doanh nghiệp. Mình cũng không có niềm tin dài hạn. Chỉ còn duy nhất một mô hình… đang không hoạt động.

3 Reasons to Invest, Even When the Stock Market Is Rocky | The Motley Fool

Lần đầu tiên mình nghi ngờ chính mình

Đây không phải panic. Không phải kiểu mở app ra một lần và thấy tài khoản bốc hơi 40% chỉ trong một ngày.

Nó tệ hơn thế.

Nó là cảm giác mỗi lần mở app ra, mình lại thấy mọi thứ tiếp tục sai. Giá vẫn giảm. Tài khoản vẫn thấp hơn lần trước. Không có cú sốc nào đủ lớn để mình tỉnh hẳn, chỉ có một chuỗi thất vọng kéo dài đủ lâu để mình bắt đầu nghi ngờ tất cả.

Và lần này, thứ mình nghi ngờ không còn là cổ phiếu, cũng không hẳn là thị trường.

Mà là chính mình.

Model có thực sự hoạt động không, hay từ đầu đến giờ mình chỉ gặp may? DLG là skill thật, hay chỉ là timing? Có phải những gì mình tưởng là “edge” thực ra chỉ là một giai đoạn thị trường quá dễ kiếm tiền?

Đó là lần đầu tiên mình không còn chắc nữa.


Mình ở lại quá lâu

Mình biết mình đang ở trên một con thuyền chìm.

Không phải kiểu bất ngờ. Không phải kiểu một ngày mọi thứ sụp đổ. Mình nhìn thấy nó từ trước, mỗi lúc từng chút một. Chỉ là mình không muốn gọi tên nó.

Và tương tự như những lần trước, mình bắt đầu làm một việc rất quen thuộc.

Mình đi tìm lý do để tin rằng mình chưa sai.

Mình đọc phân tích. Xem lại dữ liệu. Tự giải thích rằng đây chỉ là một giai đoạn xấu của thị trường. Rằng những cổ phiếu như QBS chỉ cần thêm thời gian. Rằng những gì mình thấy vẫn “có lý”.

Mình bám vào bất cứ lập luận nào nghe có vẻ hợp lý.

Không phải để kiếm tiền.

Mà để không phải thừa nhận rằng mình đang sai.

Nhưng rồi, có một lúc, mình không còn gì để bấu víu nữa.

Không còn câu chuyện nào đủ mạnh.
Không còn lý do nào đủ thuyết phục.

Chỉ còn lại một con số trên màn hình.


Mình bán khi tài khoản chỉ còn khoảng 40%.

Không phải vì mình muốn.

Mà vì mình không thể ở lại thêm được nữa.

QBS trong năm 2022

Và mình nghĩ đó là đáy

Sau Alibaba, mình nghĩ mình sai vì quá liều.
Sau ROS, mình nghĩ mình sai vì quá tham.

Nhưng, năm 2022, mình bắt đầu nghĩ một điều khác:

Có thể vấn đề không nằm ở quyết định.

Mà là mình chưa hiểu cuộc chơi này.


Mình đã nghĩ mình có công thức.

Mình đã nghĩ data có thể bảo vệ mình khỏi sai lầm.
Mình đã nghĩ nếu mình đủ logic, đủ kỷ luật, thì kết quả sẽ khác.

Nhưng, thị trường không trả lời những niềm tin đó bằng lý thuyết.

Nó trả lời bằng drawdown.

Năm 2022 mới là lúc thị trường thật sự dạy mình một bài học lớn nhất.