Duc (Daniel) Ngo
← Writing

FEBRUARY 22, 2026 · Still Here, Duc · 4 min read

[Still Here #1] 20 tuổi. 253 triệu một ngày. Và mình bắt đầu tin rằng mình đặc biệt.

Ai rút ra khi vẫn đang thắng? Mình thì không.

Still Here SeriesOriginal on Substack →

Chào bạn,

Mình không ngờ rằng việc đứng xếp hàng ở sân bay Việt Nam, nhìn mọi người trùm kín mặt, lại là khởi đầu cho những ngày tháng mình tin rằng mình hiểu thị trường.

Hôm đó, mình bay lại Mỹ sau một kỳ nghỉ đông một tháng.

Sân bay vắng một cách lạ thường. Không khí cũng khác hẳn. Gần như ai cũng đeo khẩu trang. Có người đeo hai lớp. Có người kéo vali mà né hẳn sang một bên khi có ai đó lại gần.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng.

Mình đứng trong hàng và lần đầu tiên cảm thấy: chắc mọi thứ không đơn giản như mình nghĩ.

Hai mươi tiếng sau, mình hạ cánh xuống Mỹ.

Mọi thứ lại bình thường đến khó hiểu.

Không khẩu trang. Không khoảng cách. Người ta kéo vali, cười nói, chờ người thân đón.

Cảm giác như mình vừa bước từ một bộ phim sang một thế giới khác.

Trong đầu mình lúc đó chỉ có một suy nghĩ đơn giản:

Hoặc là mình đang lo xa,
Hoặc là nước Mỹ đang quá chủ quan cho việc này.


Lúc đấy, tài khoản chứng khoán của mình có khoảng 1.200 đô.

Nhưng thật ra mình chưa làm gì nhiều với nó cả. Có chăng chỉ vài chục đô mua thử vài mã cho biết thị trường chạy như thế nào.

Mình chưa hiểu options là gì.
Chưa hiểu short hoạt động ra sao.
Chỉ biết đại khái.

Nói cách khác, mình gần như chưa biết gì về đầu tư cả.

Và rồi mình quyết định làm điều lớn nhất từ trước tới lúc đó.

Mình lấy 1.000 đô trong 1.200 đô để short thị trường.

1.000 đô lúc đó không phải tiền dư.

Nó là tiền ăn.
Là tiền sinh hoạt.
Là khoản mình có thể sống được vài tuần nếu cần.

Mình tự nhủ đây chỉ là thử nghiệm.

Nhưng sâu hơn, mình bắt đầu tin rằng mình đang nhìn thấy điều người khác chưa thấy.


Những ngày đầu tháng 2/2020, thị trường chưa giảm ngay.

Có lúc tài khoản mình lỗ nhẹ.

Nhưng mình không lo.

Tin tức về COVID ngày một nhiều. Gia đình ở Việt Nam liên tục gửi cập nhật. Số ca nhiễm tăng từng ngày.

Rồi một buổi sáng, bảng điện đỏ gần như toàn bộ.

Thị trường rơi nhanh hơn mình tưởng.

Dow drops nearly 3,000 points, as coronavirus collapse continues; worst day  since '87

Target ban đầu của mình rất đơn giản: kiếm thêm 1.000 đô trong một năm rồi dừng.

Mình nghĩ nếu làm được, coi như mình đã đạt được 1 target lớn trong năm rùi.

Cuối tháng 2, sau đúng 1 tháng, target đó bị phá tan.

Lúc đấy, mình ngỡ như đang hoa mắt. Thậm chí, mình còn refresh lại app, xoá Robinhood đi down lại vài lần để chắc rằng con số đó là thật.

Ngày thứ hai, thị trường tiếp tục giảm.

Tài khoản tiếp tục tăng.

Ngày thứ ba, tài khoản chạm mốc 5.000 đô.


Đó là lúc mọi thứ bắt đầu thay đổi, dù lúc đó mình không nhận ra.

Mình không rút một đồng nào ra.

Thay vào đó, mình rút ngắn thời gian đáo hạn.

Ban đầu mình chọn options còn rất xa ngày hết hạn để phòng thủ.

Sau mốc 5.000 đô, mình bắt đầu rút ngắn nó.

Từ vài tháng…

Xuống một tháng.

Rồi hai tuần.

Rồi một tuần.

Mình không thấy mình đang tăng rủi ro. Mình chỉ thấy mình đang kiếm tiền nhanh hơn. Và, vì thị trường giảm liên tục, càng rủi ro thì lại càng thắng.

Toàn bộ số tiền mình có vẫn nằm trong đó.


Mình bắt đầu kiểm tra tài khoản gần như mỗi 15–20 phút một lần.

Mình không nhớ giai đoạn đó mình học những gì. Lúc đấy, với mình nó cũng chả quan trọng. Nhưng, mình nhớ mình mở điện thoại nhiều hơn nhìn lên bảng. Mỗi lần giáo sư quay lên bảng, mình lại liếc xuống điện thoại.

Biểu đồ lúc đó thú vị hơn bài giảng rất nhiều.

Có những ngày, mình kiếm hơn 253 triệu, chỉ vì người khác đang bán tháo. Khi cả thế giới đang gào thét, tài khoản của mình đang mỉm cười.


Và rồi, những suy nghĩ bắt đầu xuất hiện.

Nếu mỗi ngày như vậy thì sao?

Nếu một tháng như vậy thì sao?

Nếu mình tiếp tục vài năm thì sao?

Lần đầu tiên trong đời, mình nghĩ: có khi mình có thể trở thành triệu phú.

Có khi những thứ mình đang học không còn cần thiết nữa.

Có lúc mình đã nghĩ: nếu cứ thế này, mình đâu cần đi làm thuê như người khác.

Khi mọi thứ đang thuận lợi như vậy,
ai lại tự đứng dậy và rời đi?

Mình thì không.